No Music Video Found

Listen on Suno
Kỷ Niệm Ơi, Đừng Vội Tan
11
Artist:duonghtt278
Duration:6:44
Tags:Phong cách: ballad học trò,buồn nhẹ,hoài niệm,trong trẻo mà day dứt.
Giọng hợp: nữ mềm,sáng; hoặc nam trầm ấm nhưng phải có độ mỏng và buồn.
Tempo: chậm vừa,khoảng 70–76 BPM.
Verse 1 Có những nỗi buồn chưa vội quên tên, có những tiếng cười rơi vào quên lãng. Có những kỷ niệm làm buốt tim ta, kỷ niệm ơi, làm sao quên được người. Nhớ ngày nào tà áo trắng bay bay, em với anh dạo bước khi tan trường. Gió nhẹ, cánh hoa phượng bay bay, anh đứng lặng nhìn em khuất xa dần. Pre-chorus Một lời chưa nói, một lần chưa giữ, để giờ đây thành vết xước trong lòng. Mùa hạ đi qua như một giấc ngủ, chỉ còn ta thức giữa khoảng không. Chorus Kỷ niệm ơi, xin đừng vội tan, để ta còn gọi tên người năm cũ. Dẫu thời gian làm mờ bao dấu bước, trái tim này vẫn nhớ một mùa thu. Em như nắng nghiêng trên hàng ghế đá, anh như gió đứng cạnh cuộc đời. Chỉ một lần nhìn nhau thật khẽ, mà thành ra nhớ mãi không rời. Verse 2 Chiếc cặp cũ, trang vở còn thơm giấy, mùi mưa chiều lẫn tiếng ve ngân. Em kể chuyện rất khẽ bên khung cửa, anh nghe lòng mình chợt bước sai chân. Đường về nhà dài hơn mọi hôm ấy, vì anh mang theo cả bóng hình em. Tưởng áo trắng chỉ là màu của tuổi trẻ, nào ngờ đi qua lại thành tên. Pre-chorus Có những ngày em cười như chưa biết, có những ngày anh giấu nỗi chờ mong. Mùa hạ đó tưởng là mùa kết thúc, ai ngờ thành mùa ở lại trong lòng. Chorus Kỷ niệm ơi, xin đừng vội tan, để ta còn gọi tên người năm cũ. Dẫu thời gian làm mờ bao dấu bước, trái tim này vẫn nhớ một mùa thu. Em như nắng nghiêng trên hàng ghế đá, anh như gió đứng cạnh cuộc đời. Chỉ một lần nhìn nhau thật khẽ, mà thành ra nhớ mãi không rời. Bridge Nếu một ngày ta đi qua con phố cũ, em còn nghe tiếng phượng rơi không? Nếu một ngày anh thôi không nhắc nữa, có phải lòng mình cũng hóa trống không? Lời chưa nói xin gửi vào mây trắng, bóng chưa quên xin gửi lại hàng cây. Nếu thanh xuân là điều không thể giữ, xin cho ta được nhớ đến hôm nay. Final Chorus Kỷ niệm ơi, xin đừng vội tan, để ta còn gọi tên người năm cũ. Dẫu thời gian làm mờ bao dấu bước, trái tim này vẫn giữ một mùa thu. Em như nắng nghiêng trên hàng ghế đá, anh như gió đứng cạnh cuộc đời. Chỉ một lần nhìn nhau thật khẽ, mà thành ra thương mãi không rời. Outro Hoa phượng rơi rồi mùa hè cũng cũ, tà áo trắng giờ đã ở nơi xa. Nhưng trong tim, một điều còn mãi, kỷ niệm ơi… xin cứ đừng qua.
